Một đạo luật sau khi được Quốc hội thông qua vẫn có thể cần các văn bản quy định chi tiết để tổ chức thực hiện trên thực tế. Nếu những văn bản này được ban hành chậm, việc áp dụng chính sách mới có thể gặp khó khăn, đặc biệt đối với những quy định đã xác định thời điểm có hiệu lực cụ thể.
Từ yêu cầu này, Công văn 8800/VPCP-PL được Văn phòng Chính phủ ban hành ngày 26/8/2026, nhằm đôn đốc việc xây dựng và ban hành các văn bản quy định chi tiết đối với các Luật, Nghị quyết được Quốc hội khóa XVI thông qua tại Kỳ họp không thường lệ lần thứ nhất.
Theo nội dung Công văn, tại kỳ họp này, Quốc hội đã thông qua 20 Luật, Nghị quyết quy phạm pháp luật do Chính phủ trình.
Mục tiêu được đặt ra là bảo đảm những văn bản này có thể được triển khai một cách kịp thời, nghiêm túc và hiệu quả, đồng thời khắc phục tình trạng văn bản quy định chi tiết được ban hành không đúng tiến độ.
Điểm đáng chú ý nhất trong Công văn 8800/VPCP-PL là yêu cầu xác định rõ trách nhiệm của Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ.
Theo khoản 1 Công văn, người đứng đầu Bộ, cơ quan ngang Bộ phải trực tiếp chỉ đạo công tác xây dựng văn bản quy định chi tiết và chịu trách nhiệm trước Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ về cả tiến độ lẫn chất lượng của các dự thảo thuộc phạm vi được giao.
Như vậy, trách nhiệm trong quá trình xây dựng văn bản không được xác định theo hướng chung chung cho toàn bộ cơ quan.
Người đứng đầu phải trực tiếp chịu trách nhiệm về:
Cách quy định này tạo ra một yêu cầu rõ ràng hơn về trách nhiệm quản lý. Khi văn bản thuộc lĩnh vực phụ trách bị chậm tiến độ hoặc chất lượng không bảo đảm, trách nhiệm không chỉ được nhìn nhận ở cấp đơn vị chuyên môn mà còn gắn với người đứng đầu cơ quan chủ trì.
Một nội dung khác đáng chú ý là yêu cầu tận dụng và hoàn thiện các dự thảo văn bản quy định chi tiết đã được chuẩn bị trong quá trình xây dựng Luật, Nghị quyết.
Theo Công văn, trên cơ sở các dự thảo đã được trình kèm hồ sơ dự án Luật, Nghị quyết, Bộ trưởng và Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ phải chỉ đạo tổ chức soạn thảo, tiếp tục hoàn thiện ngay các văn bản.
Điều này có ý nghĩa ở chỗ quá trình xây dựng văn bản hướng dẫn không được xem là bắt đầu từ con số không sau khi Luật hoặc Nghị quyết được Quốc hội thông qua.
Các dự thảo đã được chuẩn bị trước đó cần được tiếp tục rà soát, chỉnh lý và hoàn thiện để rút ngắn thời gian đưa chính sách vào thực tế.
Đặc biệt, những văn bản hướng dẫn đối với các Luật, Nghị quyết có thời điểm hiệu lực sớm cần được ưu tiên xử lý.
Qua đó, yêu cầu về tiến độ không chỉ đơn thuần là hoàn thành văn bản trong một khoảng thời gian nhất định mà còn phải bảo đảm sự tương thích giữa thời điểm văn bản hướng dẫn được ban hành và thời điểm Luật, Nghị quyết bắt đầu được áp dụng.
Bên cạnh nhiệm vụ xây dựng từng văn bản cụ thể, Công văn 8800/VPCP-PL còn đặt ra yêu cầu về việc xác định đầy đủ các văn bản cần được ban hành.
Theo nội dung Công văn, các Bộ và cơ quan ngang Bộ phải hoàn thiện Danh mục văn bản quy định chi tiết thuộc trách nhiệm chủ trì và gửi Bộ Tư pháp trước ngày 30/8/2026.
Đây là bước quan trọng để xác định rõ phạm vi công việc mà từng cơ quan phải thực hiện.
Một danh mục đầy đủ giúp làm rõ:
Từ góc độ quản lý, việc yêu cầu lập danh mục cũng giúp hạn chế tình trạng bỏ sót văn bản cần thiết hoặc xác định không rõ cơ quan chịu trách nhiệm trong quá trình triển khai Luật, Nghị quyết.
Đáng lưu ý, thời hạn gửi danh mục được đặt ra khá sớm, trước ngày 30/8/2026, tức chỉ vài ngày sau thời điểm Công văn được ban hành.
Trách nhiệm bảo đảm tiến độ không chỉ được giao cho các Bộ trưởng và Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ.
Theo yêu cầu tại Công văn 8800/VPCP-PL, các Phó Thủ tướng Chính phủ theo lĩnh vực được phân công cũng phải trực tiếp chỉ đạo việc xây dựng và ban hành văn bản quy định chi tiết.
Mục tiêu là bảo đảm các văn bản hướng dẫn có thể có hiệu lực cùng thời điểm với Luật, Nghị quyết tương ứng.
Điều này cho thấy việc kiểm soát tiến độ được tổ chức theo nhiều cấp.
Ở cấp cơ quan chủ trì, Bộ trưởng hoặc Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ chịu trách nhiệm trực tiếp đối với công việc thuộc phạm vi quản lý.
Ở cấp Chính phủ, Phó Thủ tướng phụ trách lĩnh vực thực hiện vai trò chỉ đạo theo lĩnh vực được phân công.
Cách tổ chức này hướng tới việc tạo ra cơ chế theo dõi xuyên suốt từ khâu soạn thảo cho đến khi văn bản được trình và ban hành.
Thời điểm có hiệu lực của văn bản quy định chi tiết có ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng triển khai các chính sách mới.
Nếu Luật hoặc Nghị quyết đã có hiệu lực nhưng văn bản quy định chi tiết chưa được ban hành, cơ quan thực thi và đối tượng chịu sự điều chỉnh có thể gặp khó khăn trong việc xác định cách thức áp dụng những nội dung cần được hướng dẫn cụ thể.
Do đó, yêu cầu tại Công văn 8800/VPCP-PL về việc bảo đảm văn bản quy định chi tiết có hiệu lực cùng thời điểm với Luật, Nghị quyết mang ý nghĩa quan trọng đối với tính liên tục của quá trình thực thi pháp luật.
Mục tiêu không chỉ là “ban hành cho kịp” mà còn là hạn chế khoảng trống giữa thời điểm Luật có hiệu lực và thời điểm các quy định chi tiết được áp dụng.
Đây cũng là lý do Công văn nhấn mạnh việc kiên quyết không để xảy ra tình trạng chậm ban hành văn bản quy định chi tiết.
Từ những yêu cầu trên có thể thấy trách nhiệm của người đứng đầu được đặt ra theo hướng chủ động thay vì chỉ xử lý khi phát sinh chậm trễ.
Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ phải trực tiếp chỉ đạo từ việc tổ chức soạn thảo, rà soát các dự thảo đã có, hoàn thiện nội dung cho đến việc bảo đảm hồ sơ được trình đúng tiến độ.
Đặc biệt, những văn bản hướng dẫn cho Luật, Nghị quyết có hiệu lực sớm cần được ưu tiên.
Điều này đặt ra yêu cầu đối với các cơ quan chủ trì phải chủ động xây dựng kế hoạch theo từng mốc thời gian, thay vì chờ đến khi Luật chuẩn bị có hiệu lực mới bắt đầu hoàn thiện văn bản hướng dẫn.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Luật sư Nguyễn Tuấn Hải – Luật sư giàu kinh nghiệm tại Lâm Đồng, thành viên đội ngũ Luật Nguyễn Group Hành trình nghề nghiệp của Luật sư Nguyễn Tuấn Hải Luật sư Nguyễn Tuấn Hải chính thức trở thành thành viên của Đoàn Luật sư tỉnh Lâm Đồng từ năm 2013. Từ những ngày đầu đến nay, anh đã tham...