Một trường hợp được Tuổi Trẻ nêu ra là người cho vay 500 triệu đồng để kinh doanh, hai bên lập giấy vay tiền, thỏa thuận lãi suất 5% mỗi tháng và giao dịch được thực hiện bằng chuyển khoản. Khi đến hạn, người vay không trả đầy đủ nên chủ nợ khởi kiện. Sau đó, bên vay lại tố cáo người cho vay về hành vi cho vay lãi nặng.
Nếu quy đổi, mức 5% mỗi tháng tương đương 60% một năm.
Đây là mức cao hơn giới hạn lãi suất trong quan hệ vay tài sản theo pháp luật dân sự. Tuy nhiên, vượt giới hạn dân sự không đồng nghĩa đương nhiên cấu thành tội cho vay lãi nặng trong giao dịch dân sự.
Hai vấn đề này cần được tách biệt.
Một bên là giới hạn lãi suất mà các bên được thỏa thuận và được tòa án công nhận trong quan hệ dân sự. Bên còn lại là trách nhiệm hình sự, chỉ đặt ra khi hành vi đáp ứng đầy đủ các điều kiện cấu thành tội phạm.
Do đó, người cho vay không nên mặc nhiên nghĩ rằng chỉ cần ghi mức lãi cao trong giấy vay là chắc chắn bị xử lý hình sự.
Theo phân tích của luật sư trong bài viết, Điều 468 Bộ luật Dân sự năm 2015 quy định mức lãi suất thỏa thuận trong hợp đồng vay dân sự về nguyên tắc không vượt quá 20%/năm của khoản tiền vay, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.
Vì vậy, với khoản vay 500 triệu đồng và mức thỏa thuận 5%/tháng, người cho vay không thể yêu cầu tòa án công nhận toàn bộ mức lãi 60%/năm.
Phần vượt quá giới hạn pháp luật cho phép sẽ không có hiệu lực.
Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với những người thường cho bạn bè, người quen hoặc đối tác vay tiền với mức lãi cao. Việc có giấy vay tiền không đồng nghĩa toàn bộ nội dung trong giấy đều được pháp luật bảo vệ.
Nói cách khác, giấy vay có thể chứng minh khoản nợ tồn tại, nhưng mức lãi suất vẫn phải tuân thủ giới hạn pháp luật.
Một trong những điểm đáng chú ý nhất là việc người vay tố cáo lãi suất cao không đồng nghĩa khoản nợ gốc tự động biến mất.
Trong trường hợp được đề cập, luật sư cho rằng giấy vay vẫn có giá trị đối với khoản tiền gốc 500 triệu đồng. Người cho vay có quyền yêu cầu tòa án buộc bên vay hoàn trả tiền gốc theo quy định về hợp đồng vay tài sản.
Đây là điểm mà nhiều người dễ hiểu nhầm.
Khi một thỏa thuận có một nội dung trái với giới hạn pháp luật, không phải lúc nào toàn bộ quan hệ vay cũng bị vô hiệu. Cần xác định chính xác phần nào hợp pháp, phần nào không được công nhận.
Do đó, người cho vay vẫn có thể sử dụng giấy vay, chứng từ chuyển tiền, tin nhắn và các tài liệu liên quan để chứng minh việc đã giao tiền cho bên vay.
Trong trường hợp này, người cho vay có chứng cứ chuyển khoản 500 triệu đồng.
Đây là tài liệu rất quan trọng để chứng minh dòng tiền thực tế đã được chuyển từ bên cho vay sang bên vay.
Nếu xảy ra tranh chấp, việc có đầy đủ tài liệu sẽ giúp cơ quan giải quyết xác định:
Vì vậy, người cho vay không nên chỉ dựa vào lời nói hoặc thỏa thuận miệng, đặc biệt với các khoản tiền lớn.
Một giấy vay rõ ràng kết hợp với chứng từ giao nhận tiền sẽ giúp hạn chế đáng kể tranh chấp về sau.
Việc bên vay gửi đơn tố cáo người cho vay là một bước để cơ quan chức năng tiếp nhận và xác minh thông tin.
Tuy nhiên, tố cáo không đồng nghĩa với việc người bị tố cáo đương nhiên có tội.
Để xử lý hình sự về hành vi cho vay lãi nặng, cơ quan có thẩm quyền phải xem xét các điều kiện theo quy định của Bộ luật Hình sự, trong đó có mức lãi suất và khoản thu lợi bất chính cùng những điều kiện liên quan.
Tuổi Trẻ dẫn phân tích cho rằng với mức 5%/tháng trong tình huống nêu trên, đây là mức vượt giới hạn của pháp luật dân sự nhưng chưa đủ căn cứ chỉ từ mức lãi này để khởi tố về tội cho vay lãi nặng.
Điều đó cho thấy người cho vay cần bình tĩnh khi nhận được thông tin mình bị tố cáo.
Thay vì tìm cách gây áp lực ngược lại cho người vay, cách phù hợp là chuẩn bị đầy đủ hồ sơ để chứng minh nguồn gốc khoản tiền và quá trình giao dịch.
Đây là hai khái niệm rất dễ bị đánh đồng.
Một khoản vay có mức lãi vượt quá giới hạn dân sự có thể khiến phần lãi vượt mức không được tòa án công nhận.
Nhưng để trở thành hành vi cho vay lãi nặng bị xử lý hình sự, pháp luật còn đặt ra những điều kiện cụ thể khác.
Theo thông tin được Tuổi Trẻ dẫn trong một trường hợp tư vấn khác, hành vi cho vay với mức lãi suất cao có thể bị xem xét về tội cho vay lãi nặng nếu đạt ngưỡng lãi suất theo quy định hình sự và đồng thời đáp ứng điều kiện về khoản thu lợi bất chính hoặc tiền sử xử lý vi phạm tương ứng.
Vì vậy, không nên dùng duy nhất con số phần trăm lãi suất để kết luận một người có phạm tội hay không.
Trong trường hợp người vay vừa không trả nợ vừa tố ngược người cho vay, điều quan trọng nhất là chủ nợ cần bảo toàn chứng cứ.
Nên tập hợp toàn bộ tài liệu liên quan đến khoản vay, chẳng hạn giấy vay, chứng từ chuyển khoản, tin nhắn trao đổi, lịch sử thanh toán và các tài liệu thể hiện việc người vay thừa nhận khoản nợ.
Nếu muốn khởi kiện đòi nợ, hồ sơ càng đầy đủ thì việc xác định quan hệ vay và số tiền thực tế càng thuận lợi.
Đặc biệt, chủ nợ không nên tự ý sử dụng các biện pháp như đe dọa, xúc phạm, công khai thông tin cá nhân hoặc dùng vũ lực để ép trả tiền.
Việc đòi được một khoản nợ không nên biến thành một tranh chấp pháp lý mới.
Một sai lầm phổ biến của người cho vay là cho rằng đã ghi mức lãi nào trong giấy vay thì khi khởi kiện có thể yêu cầu tòa án buộc người vay thanh toán đúng mức đó.
Điều này không hoàn toàn chính xác.
Trong tình huống 500 triệu đồng nói trên, mức thỏa thuận 5%/tháng tương đương 60%/năm, trong khi giới hạn dân sự được luật sư dẫn chiếu là 20%/năm. Vì vậy, phần lãi vượt mức này không được công nhận.
Người cho vay nên tính toán lại nghĩa vụ theo mức lãi được pháp luật cho phép thay vì yêu cầu toàn bộ khoản lãi theo thỏa thuận ban đầu.
Đây cũng là cách thể hiện thiện chí và giúp hạn chế nguy cơ tranh chấp về sau.
Nhiều tranh chấp xuất phát từ tâm lý “người quen nên không cần làm giấy tờ quá chặt”.
Khi số tiền nhỏ, cách làm này đôi khi không gây hậu quả lớn. Nhưng với những khoản vay hàng trăm triệu hoặc hàng tỉ đồng, việc thiếu chứng cứ có thể khiến chủ nợ gặp khó khăn khi muốn thu hồi tiền.
Một giao dịch vay tiền nên thể hiện rõ:
Số tiền vay – thời hạn vay – phương thức giao tiền – lãi suất – thời điểm trả nợ – cách xử lý khi chậm trả.
Nếu có tài sản bảo đảm, thông tin về tài sản và biện pháp bảo đảm cũng cần được xác lập đúng quy định.
Việc chuẩn hóa giấy tờ không phải vì thiếu tin tưởng người quen mà nhằm bảo vệ cả hai bên nếu sau này phát sinh bất đồng.
Khi người vay không trả tiền, chủ nợ có thể rất bức xúc, đặc biệt khi bên vay còn tố ngược mình.
Tuy nhiên, phản ứng bằng cách đe dọa hoặc dùng sức ép trái pháp luật có thể khiến chủ nợ từ người đi đòi quyền lợi hợp pháp trở thành người phải giải trình về hành vi của chính mình.
Cách an toàn hơn là sử dụng con đường pháp lý.
Nếu có đủ chứng cứ về khoản vay, chủ nợ có thể thực hiện thủ tục khởi kiện dân sự để yêu cầu thanh toán. Trong quá trình đó, tòa án sẽ xem xét hiệu lực của giao dịch, tiền gốc và mức lãi phù hợp với quy định.
Đồng thời, nếu bên vay tố cáo về hành vi cho vay lãi nặng, chủ nợ cần cung cấp đầy đủ hồ sơ để cơ quan có thẩm quyền đánh giá.
Vụ việc cho thấy một điều rất rõ: cho vay tiền là một giao dịch dân sự nhưng không nằm ngoài giới hạn của pháp luật.
Người cho vay có quyền đòi lại tiền của mình, nhưng quyền này cần được thực hiện thông qua các phương thức hợp pháp.
Mức lãi suất cũng cần được tính toán ngay từ đầu. Một thỏa thuận lãi quá cao có thể khiến chủ nợ không thu được khoản lãi như kỳ vọng, thậm chí trong những trường hợp đáp ứng đủ điều kiện pháp luật còn có thể phát sinh trách nhiệm hình sự.
Trong khi đó, người vay cũng không thể lợi dụng việc lãi suất thỏa thuận vượt giới hạn để phủ nhận toàn bộ khoản tiền đã nhận.
Gốc và lãi là hai vấn đề cần được xem xét riêng.
Khoản gốc có thể vẫn là nghĩa vụ phải thanh toán, trong khi phần lãi vượt mức pháp luật cho phép có thể không được công nhận.
Khi khoản vay phát sinh tranh chấp, người cho vay nên tập trung vào chứng cứ thay vì tranh luận bằng cảm xúc.
Trình tự hợp lý là:
Những bước này giúp chủ nợ bảo vệ quyền lợi mà không tự đẩy mình vào một rủi ro pháp lý khác.
Trường hợp cho vay 500 triệu đồng với lãi suất 5%/tháng cho thấy ranh giới giữa quyền đòi nợ và trách nhiệm pháp lý cần được nhận diện rõ. Theo phân tích được đăng tải, khoản nợ gốc vẫn có cơ sở để yêu cầu thanh toán, trong khi phần lãi vượt mức 20%/năm không được pháp luật dân sự công nhận.
Điều quan trọng nhất đối với chủ nợ không phải là cố giữ bằng được mức lãi đã thỏa thuận, mà là bảo vệ được khoản tiền gốc và phần quyền lợi hợp pháp của mình.
Một giao dịch vay tiền được lập thành văn bản, chuyển tiền qua ngân hàng, có lịch sử trao đổi rõ ràng và áp dụng mức lãi phù hợp pháp luật sẽ tạo nền tảng vững chắc hơn nhiều nếu tranh chấp xảy ra.
Cho vay tiền không sai, nhưng thỏa thuận lãi suất phải nằm trong giới hạn pháp luật. Khi người vay không trả nợ rồi tố ngược, chủ nợ vẫn có quyền đòi khoản tiền hợp pháp của mình; điều cần làm là chứng minh giao dịch bằng chứng cứ và yêu cầu tòa án giải quyết đúng phần gốc, lãi được pháp luật bảo vệ.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Khát vọng của người con xứ Quảng Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Quảng Nam đầy nắng gió và giàu truyền thống hiếu học, Nguyệt Nga mang trong mình cái chất “hay cãi” của người dân xứ Quảng – không phải là sự tranh chấp vô lý, mà là sự bướng bỉnh để bảo vệ lẽ phải và tìm kiếm sự thật. Rời quê...